Buông bỏ là tự giải thoát chính mình, là cảnh giới chỉ người thông minh mới đạt được

Đời này, rất nhiều người cứ mải mê chạy theo dục vọng để rồi đến cuối cùng vẫn trắng tay.

Có một người đàn ông với vẻ mặt rất khổ sở đến hỏi một vị hòa thượng:

“Thưa thầy, có một số thứ và một số người, tại sao con lại không thể buông bỏ được?”

Vị hòa thượng nói:

“Không có gì là không thể buông bỏ được.” Người đàn ông kia vẫn khẳng định:

“Có những thứ và những người mà hết lần này đến lần khác con vẫn mãi không buông bỏ được!”

Vị hòa thượng liền bảo anh ta cầm một cái chén lên rồi ngài rót nước trà vào chén. Hòa thượng cứ rót mãi cho đến khi nước trà trong chén tràn cả ra ngoài.

Ảnh minh họa

Nước trà nóng đổ lên tay người đàn ông khiến anh ta không thể chịu được nữa liền vội vàng đặt chén trà xuống.Lúc này, vị hòa thượng mới điềm đạm nói: “Trên đời này không có gì là không buông bỏ được, chỉ cần con cảm thấy đau đớn đã đủ rồi, thì tự con sẽ bỏ xuống được thôi.”

Thực ra, sâu thẳm trong mỗi chúng ta ai cũng có những vết thương lòng, ai cũng có những nỗi khổ đau day dứt khó nguôi ngoai.

Nói rằng thời gian rồi sẽ chữa lành tất cả, kỳ thực chỉ là dối người và tự lừa gạt chính mình. Nếu không thì tại sao thời gian chỉ chữa lành cho người này mà lại không chữa lành cho người khác?

Hóa ra thời gian thì vô tình, chỉ có tâm người là hữu ý.

Chẳng qua khi thời gian trôi đi đã đủ lâu, tâm tình, suy nghĩ của chúng ta vì thế mà thay đổi, đến khi cảm xúc của chúng ta được lắng lại, tâm thức có được chút bình yên thì lúc ấy có thể bao dung, cởi mở, có thể nhìn rộng và buông xuống những buồn phiền, oán giận khi xưa.

Nhìn lại cuộc đời như gió thoảng mây bay, quá khứ trôi qua như mộng ảo không còn gì để nắm giữ được thì bỗng nhiên không còn muốn cố chấp nữa.

Bởi vậy, không phải là thời gian có thể chữa lành những vết thương lòng, mà chính do cái tâm chúng ta đến lúc nào mới chịu buông xuống mà thôi.

Một câu chuyện khác kể rằng, vào thời Phật Thích Ca Mâu Ni còn tại thế. Một hôm có một vị Bà La Môn vận dụng công năng, hai tay cầm hai chiếc bình hoa tiến đến dâng tặng Phật Thích Ca Mâu Ni. Phật Thích Ca Mâu Ni nói với vị người Bà La Môn rằng: “Buông!”.

Ảnh minh họa

Vị Bà La Môn này lập tức đặt chiếc bình hoa bên tay trái xuống mặt đất.

Phật Thích Ca Mâu Ni lại nói: “Buông!”.

Vị Bà La Môn kia lại đặt chiếc bình hoa bên tay phải xuống mặt đất.

Nhưng Phật Thích Ca Mâu Ni vẫn tiếp tục nói: “Buông!”.

Vị Bà La Môn cho rằng trên hai tay của mình đã không còn thứ gì cả liền hỏi lại: “Thưa ngài! Trên hai tay con đã trống trơn rồi không còn gì có thể buông được nữa. Vì sao ngài vẫn bảo con phải buông? Con thật không hiểu!”.

Phật Thích Ca Mâu Ni lúc này mới giải thích: “Kỳ thực, ta cũng không bảo con phải buông bình hoa kia. Điều ta muốn con buông bỏ chính là lục căn (buông bỏ những điều mà mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý thức thấy), lục trần và lục thức. Bởi vì chỉ khi nào buông bỏ được những điều này thì mới giải thoát được mình khỏi luân hồi sinh tử!”.

Con người chính là tồn tại trong từng hơi thở, vậy sao cứ để tâm mình mãi luẩn quẩn trong u mê và phiền não. Trên thế gian này, rất nhiều người cố chấp việc truy cầu những gì mình đạt không được hoặc đã mất đi, mà chấp nhận đánh mất hạnh phúc trước mắt, điều này chẳng phải thật đáng tiếc hay sao?

Đức Phật dạy rằng, khổ nạn của con người thường bắt nguồn từ tham, sân, si. Vì vậy, trong cuộc đời, nếu như ta biết buông bỏ những điều khiến ta không hạnh phúc, thì ta nhất định sẽ được thanh thản, an nhiên. Buông bỏ chính là một loại trí huệ, biết buông bỏ mới có thể hạnh phúc!

Nguồn: Theo Khỏe và đẹp